Xuân Hy Vọng

Hạt nắng mơ màng đậu áo ai
Chào Xuân diễm lệ dáng trang đài
Về hong lối cũ nhòa sương khói
Lại sưởi tình xưa ấm gót hài
Én rộn trời xanh mừng hạnh phúc
Mai ngời xóm nhỏ đón tương lai
Người dân đất Việt hoài tin tưởng
Cuộc sống rồi đây sẽ phát tài

Suutam

Vỡ Trái Tim Mềm

Cung đàn nức nở vọng hằng đêm
Nỗi nhớ đầy vơi ngập cả thềm
Ủ dột trăng nhàu mây thẫm cuốn
U hoài gác lạnh lệ nhoà thêm
Phòng loan cửa khép đèn đâu rạng
Cõi mộng sương quần gió chẳng êm
Mấy độ Thu rồi hoa mãi tủi
Vì ai dập vỡ trái tim mềm

Suutam

Vương Sầu

Đâu ngờ phận hẩm thế mình ơi
Nẫu cảnh lìa duyên hận số trời
Thuở nọ tình vui trầu mãi thắm
Bây giờ nắng nhạt quả hoài ôi
Nhìn chim bỏ tổ lòng rơi lệ
Dõi kẻ rời quê thiếp nghẹn lời
Nguyệt rã khuê phòng thêm vắng vẻ
Vương sầu dạ đắng rũ bờ môi

Suutam

Phận Bèo Trôi

Phách lạc tơ chùng lỗi ở ai
Thuyền quyên quạnh quẽ chốn cô đài
Đầy sân nguyệt vỡ tình sao hẩm
Lẻ gối châu đầm mộng nỡ phai
Bếp lụn tro hờn không kẻ đỡ
Đầu bung tóc dỗi chẳng trâm cài
Hồng nhan chịu cảnh bèo trôi mãi
Phách lạc tơ chùng lỗi ở ai

Suutam

Nỗi Đắng

Nhờ mưa dệt mộng đã bao ngày
Gởi gió trao tình tự bấy nay
Những tưởng duyên nồng hoa nở rộ
Ngờ đâu bếp lụi liễu hao gầy
Vườn hoang quạnh quẽ chim nào đậu
Gối lẻ bơ phờ giấc vụt bay
Uống giọt men sầu quên nỗi đắng
Gom làn nắng muộn sưởi hồn cay

Suutam

Hồn Nhiên

Hồn nhiên nghịch tắm ở bên đàng
Yếm nhỡ che người kín dở dang
Bởi tại cô mình ưa nước giỡn
Vì do tiết hạ đổ mưa tràn
Thân ngà quyến rũ bao chàng lại
Vẻ ngọc ru mời lắm gã sang
Chỉ vọng đào kia hoài thắm mãi
Dù mai nắng nhạt cũng không tàn

Suutam

Tình Bạc

Nghĩa thắm bây giờ BẠC khổ không
Tình XANH tưởng đã ngọt môi HỒNG
Trông hoài pháo ĐỎ khai ngày hội
Đợi mãi mai VÀNG nở bến sông
Nắng chuyển LAM màu thương ngọc vỡ
Chiều loang TÍM ngõ giận mây bồng
NÂU sòng thuở ấy đâu còn nữa
Mộng cũng ĐEN chìm ở phía đông

Suutam

Miền Trung Tang Thương

Ôi thần chết lại đảo miền Trung
Quét sạch sành sanh những nẻo cùng
Ruộng lúa tiêu chìm thân nhũn rủ
Heo bò nổi cuốn bụng sình ung
Dìu cha dỡ ngói kêu trời độ
Nhủ vợ bồng con kiếm chỗ bùng
Thảm thiết quê nhà cơn bão dập
Dân mình sớt sẻ nỗi buồn chung

Suutam

Mê Kẹo Kéo

Trắng nõn con này cứng lại dai
Người xem gã diễn khoái ngay bài
Vo chừng tấc đủ ghì tay bẻ
Vuốt cỡ gang đầy bỏ họng nhai
Mấy ả thôn ngoài chê nhỏ ngắn
Vài cô xóm giữa muốn to dài
Cho mồm cắn thử bao nàng thích
Mụ chửa mê hoài đã xực hai

Suutam

Hạnh Phúc

Ong vờn bướm lượn rủ Hè sang
Rực rỡ vườn mơ trải nắng vàng
Đã ngọt môi hồng đêm nến tỏ
Chưa mờ giấc điệp buổi chiều hoang
Vì duyên thắm đượm sen hoài nở
Bởi mộng nồng thơm ái mãi tràn
Hạnh phúc đong đầy nơi ngõ nhỏ
Loan phòng gối ngọc đẫm tình lang

Suutam