Vương Sầu

Đâu ngờ phận hẩm thế mình ơi
Nẫu cảnh lìa duyên hận số trời
Thuở nọ tình vui trầu mãi thắm
Bây giờ nắng nhạt quả hoài ôi
Nhìn chim bỏ tổ lòng rơi lệ
Dõi kẻ rời quê thiếp nghẹn lời
Nguyệt rã khuê phòng thêm vắng vẻ
Vương sầu dạ đắng rũ bờ môi

Suutam

Trò chuyện cùng chủ bút:

Có 0 bình luận.